Print

NHÀ THƠ NGÀN THƯƠNG

Published Date
Written by Võ Quê
Hits: 5068

 

Giới thiệu nhà thơ Ngàn Thương, hội viên Hội Nhà Văn Thừa Thiên Huế.

toa.jpg

Tên thật:  Bùi Công Toa

Sinh năm:1948

Nơi sinh:  Thừa Thiên - Huế

Bút danh: Ngàn Thương

Hội viên Hội Nhà Văn Thừa Thiên Huế.

Tác phẩm:

TRONG VƯỜN TRÍ TƯỞNG thơ,1973.

LÃNG GIỮA CHIÊM BAO thơ, NXB Thuận Hóa 1998.

NẾN CHIỀU thơ, NXB Thuận Hóa 2002.

IMG_0703

.

THỦNG THẲNG QUA CẦU thơ Ngàn Thương, NXB Thuận Hóa 2011.

THỦNG THẲNG QUA CẦU thơ Ngàn Thương, NXB Thuận Hóa 2011.

***

CHIẾC LÁ CUỐI NGÀY

 

Dành một chút cho người đã khuất

Của một ngày từ bốn phía chân mây

Lá cũng biết mình rơi thanh thản

Thả thân êm, theo ngọn gió cuối ngày

 

Đời vẫn thế - bao oan khiên còn đó

Biệt ly nào không là lệ trong nhau

Như làn khói thoảng qua trời lặng lẽ

Có bao giờ đứng yên đâu?

 

Mang hơi ấm cội nguồn sâu thẳm

Bờ âm dương thôi thủng thẳng qua cầu

Đường xa lắc đi hoài không thấu

Trải chiếu nằm ta đếm những vì sao.

 

MUỘN MÀNG ĐÀ LẠT

 

Đà Lạt muộn màng ngày em yêu tôi
Chiều vắt mây xanh hồn nhiên qua đồi
Tôi chờ em như mắt hồ xanh biếc
Gió thông reo lời yêu chơi vơi

 

Tôi bâng khuâng như con dốc buồn
Tôi lang thang như con gió buông
Tôi yêu em trong từng lá cỏ
Tôi yêu em như đồi yêu sương

 

Và nắng vàng quấn vào môi ấm
Và lá thiên thu mở khép lao xao
Và sóng bồng bềnh đôi tay tình mộng
Và liêu xiêu và khao khát ngọt ngào

 

Hãy ngủ đi em như thơ nhập hồn
Mùa xuân môi em hồng lên tơ non
Câu thơ cho nhau, con chim đã cắp
Tung lên trời xanh lời yêu mênh mông

 

Tung lên trời xanh khao khát ngọt ngào...

DẤU CHÂN PHỐ

Lật lại thời gian trong nếp phố
mùa trôi đi
rưng rức vết môi đằm
ngày cạn hết những lời chưa nói được
chạm bước mình
một thủa xa xăm

Vai ắp gió, ngày đông chùng mắt rượu
phố như em
dự cảm chòng chành ta
và đôi lúc chính mình không biết nữa
có trái tim không biết tuổi già
Ta yêu phố từ khi chưa biết phố
để bây giờ phố đã ở trong ta
rồi mai mốt dẫu thế nào đi nữa
vẫn còn đầy âm vọng gót chân qua…

KHÚC THÁNG TƯ


Tháng tư
trên mái đầu điểm bạc
quãng đời trôi
không ngắn không dài
người đi mãi
thời nào in dấu
cây ngô đồng hóa cổ tích đâu hay

Tháng tư
mặt trời đinh ninh hẹn
hoa mười giờ chẳng nở mùi hương
thôi cứ nở cho người yêu hoa vậy

Tháng tư
nụ cười hiền hậu
thắp lên môi những tờ lịch rơi dần
em cứ bóc mỗi ngày trống vắng
cho thời gian xích lại thêm gần

Tháng tư người về cố xứ
miên man kẻ lạ người quen
ta chợt nhận nỗi buồn của phượng
cháy lên cô đơn ngôn ngữ không về.


MÙA ĐÔNG

 

Bài hát một thời còn chút hư không
mùa sim con gái
tím chiều chân cỏ
miền biếc màu trăng tỏ
để cát mừng lưu trú giấc mơ xanh
Mùa đông
quê anh
lũ trắng đôi bờ
thuyền neo giữa kinh thành đưa khách
gió ơ hờ, chợt lóe
rồi tắt vào lòng giọt mưa
Sợi mưa dài xâu chuỗi miền xưa
tóc ly hương
chuyển mùa mây trắng
mênh mang hình bóng cũ càng.


CH’RAO VẪN HÓT


Tưởng nhớ nhà thơ Thu Bồn

Chim Ch’rao vẫn hót
cánh rừng xưa
mây trắng vẫn bay về
sông Thu từng chiều vỗ sóng
cồn cào con nước tiễn người đi

Người xa Huế
dẫu đã thành vĩnh biệt
dáng xưa “chìm dưới đáy sông sâu”
bài thơ viết thuở nào ông đến
vẫn rưng rưng
nghiêng xuống nhịp cầu

Mùa xuân
từng tờ lịch rơi
vang ngân sự sống
“quê hương mặt trời vàng”
in bóng
nhớ
“người gồng gánh phương Đông”.

 

----------------

Ảnh: Lãng  Hiển Xuân