Print

Nhà văn HỒ TRƯỜNG

Published Date
Written by Võ Quê
Hits: 4432

 

Giới thiệu nhà văn Hồ Trường, hiện đang sinh sống tại Bến Tre

 

 

 

Tên thật là Phan Văn Lá. Sinh năm 1958. Quê quán: Xã Châu Bình, huyện Giồng Trôm, Bến Tre.

Hội viên Hội nhà báo Việt Nam. Hội viên Hội văn nghệ dân gian Việt Nam. Sáng tác thơ từ những ngày còn là học sinh trung học. Đại học Tổng hợp Văn; Đại học Báo chí TP. Hồ Chí Minh.
Nguyên là Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Nguyễn Đình Chiểu - tỉnh Bến Tre. Hiện nay là Phó Chủ Tịch Hội Văn học Nghệ Thuật Nguyễn Đình Chiểu - tỉnh Bến Tre.

Điện thoại: 075.823639 hoặc 0918257872.

Liên hệ qua email: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

.

CÂU HÁT CỦA NỘI

Tóc nội ngả màu nhưng câu hát còn xanh

Thường đêm về dâng lên dào dạt

Buồn vui đời người lặn vào câu hát

Thành nỗi niềm dân gian

Đêm yên lành nội hát thuở thanh xuân

Thuở cam phận khắt khe phong kiến

Thuở làm dâu mái đình đỏ ngói

Phận hẩm hiu con đóm đậu nhánh bần

Hát bao lời thương se thắm duyên tình

Bao đôi lứa hẹn hò sân đình bến nước

Bao lời trách người thương phụ bạc

Có vầng trăng lại bỏ quên đèn

Hát nghĩa nhân con cháu giữ gìn

Chiếc áo mặc rách rồi khéo vá

Câu hiếu nghĩa nhớ bằng biển cả

Thói đời hư không thiếu tiếng cười…

Câu hát qua lao nhọc một thời

Qua niềm vui từng mùa gặt hái

Qua nỗi đau đạn bom mờ khói

Về võng ru cháu ngủ ngọt ngào

Qua thuở đói cơm ruột thắt gan bào

Câu hát lại nhắc bề lo liệu

Hương lúa đồng quê bay vào làn điệu

Lại tỏa thơm từ ấy đến giờ

Dẫu nhớ, quên gian khổ đời người

Câu hát vẫn đượm màu xanh thắm

Sông nước, đồng quê, tâm tình xa lắm

Mênh mang theo câu hát lại về

Vẫn say như một thuở hát hò

Thuở con gái lúa đồng xanh mướt

Nắng trút, mưa dầm bàn tay cấy gặt

Đến khi cười đuôi mắt nhăn nheo…

Bà ơi, tuổi già bà góp lại bấy nhiêu

Nồng nàn trao cho từng đứa cháu

Lớn khôn rồi biết khi nào mang hết

Câu hát ru từ mái lá quê nhà.

.

.

CÓ MỘT NGÀY BÊN GÓC CHỢ

Mẹ vẫn gầy trong buổi chợ sớm

Gió từ bờ sông bay chéo khăn

Vuông chợ nhỏ

Gói bánh bèo xưa

Ao mới ngày xuân xúng xính

Còn đây bên dáng mẹ gầy

Hạt máu ta vùi trong đất

Dây bìm, cây sậy mọc lên

Trời cao mấy lần nắng

Đất thắm bao mùa mưa xanh!

Ta bỏ vườn hoang cỏ mọc

Theo hoa nắng xuôi dòng

Bỏ thượng nguồn tiếng chim kêu bên vách chiều trầm thiết

Hoa nắng ngày chảy vào đêm

Chim thôi kêu bên vách chiều tắt lửa

Ta về bên dây bìm, cây sậy

Mọc lên trên hạt máu ta vùi

Mẹ vẫn gầy trong buổi chợ sớm

Gió từ bờ sông bay chéo khăn…

Khúc hát thường chợt đến

Những khuya dưới phố một mình

"Sông dài nước chảy gieo neo

Lục bình trôi giữa dòng tim tím"

Khúc tình tang đẫm sương

"Chiều ơi bao giờ trở lại

Cho tôi gọi một con đò"

Khúc tình tang trống vắng

"Hỏi người bao giờ tháng bảy

Tôi đón em về trong mưa ngâu"

Gió chợt khua ngàn lá đâu đây…

.

KHÚC TỰ TÌNH

Tôi đã hát cùng người

Những mùa hồng đỏ cánh

Những ngày mưa xuân rắc bụi trên mắt môi cười

Em thấp thoáng trước cổng đời tôi

Tôi vu vơ sợ trò chơi dâu bể

Tay nâng niu vốc nắng đầu ngày

Nắng chảy tràn xuống cỏ

Lại vu vơ sợ trò chơi bể dâu

Đêm nay ai còn hát bên ga tàu

Hát trên đường vạn dặm

Trong vườn xưa trăng hoài niệm trên cao

Dây đàn tôi chạm khẽ

Dăm nhánh gió vô tình

Đêm nay tôi hát trên đường về

Nắng từ lòng tay trở ấm

Sao vẩn vơ hoài chuyện bể dâu.

 

HT


Trên cầu Rạch Miễu, Bến Tre ngày 30.3.2009.

Từ phải: Hồ Trường, Võ Quê, Thái Hồng, Song Hảo, Văn Quốc Thanh.