Print

NHÀ THƠ TRÚC LINH LAN

Published Date
Written by Võ Quê
Hits: 6856

 

 

          ·  Tên thực là THẠCH THỊ LIỄU

          ·  Bút danh : Trúc Linh Lan - Nguyễn Thị Đồng Bằng.

·  Hiện làm việc tại : Nhà nuôi trẻ mồ côi Hoa Mai Cần Thơ tại TT Cái Tắc – Châu Thành A - Hậu Giang

 

·  QUAN NIỆM VĂN CHƯƠNG:
Tôi yêu thơ, mê làm thơ, đọc thơ bởi vì đối với tôi: “Thơ Là cứu cánh tâm hồn Cứu cánh nỗi đau, nỗi cô đơn tuyệt vọng Cứu cánh những khát vọng, những cái đẹp không vươn tới được, Những nỗi buồn không tên...”

 

TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN :

 

·  tập tiểu thuyết Cuối đường tình yêu: VNCĐ xuất bản năm 1989.

·  tập tiểu thuyết Phượng tím: VNCĐ xuất bản năm 1989.

          ·  tập thơ  Khỏanh khắc chiêm bao: NXB Văn nghệ thành phố HCM.

·  tập thơ Đêm Trầm Tích NXB Văn Nghệ TP Hồ Chí Minh.

          ·  Nhiều tác phẩm Thơ - Truyện in chung.

 

 

LY RƯỢU TRÊN ĐỒI VỌNG CẢNH

 
 
 

       Viết tặng nhà thơ Võ Quê

 

Bạn nhặt  ly rượu trên đồi Vọng Cảnh

Làm người xưa giật mình

Hoa sầu đâu chợt lạnh

Cạn nỗi buồn rêu xanh

 .

Cỏ vẫn biếc mà lòng người bạc bẽo

        Men có cay sầu vẫn tràn đầy

Hồn chiếc ly cứa trái tim ứa máu

        Ai gieo lời tình tự xót đau

         .

        Sông Hương chảy suốt nghìn năm sau

Hoàng hôn đỏ lòng thực tại

Cuốn ráng chiều cất lại

Cho đêm về mông mênh

.

Bạn nhặt ly rượu trên đồi Vọng Cảnh

Ta cạn cùng bạn nỗi niềm riêng

Bạn đặt trái tim cùng với thiên nhiên

Nghe đất khóc lời kim cổ

          .

Cánh diều tuổi thơ bạn đâu còn nữa

Khi cơn giông bão cuốn bay mất rồi

Bạn cố giữ chút hồn thơ ngày trước

Thời gian?... Thì chỉ muốn quên thôi

           .
 

Thôi  hãy nhặt ly rượu tiền nhân

Uống cạn buồn - vui - nước mắt

Bảy trăm năm có quá lâu so với bây giờ

Nên đừng trách kẻ hậu sinh không nhớ


Vô tình đánh rớt chiếc ly xưa.

                          

Vọng Cảnh ngày ghé Huế.                               

  

  NHỮNG BIA MỘ BUỒN

 

          Một đời xuân người không cần nữa

        Cận kề quân vương,

        Phút vui không bao giờ nếm thử

        Những hạnh phúc đời thường xa xôi

 

        Đời cứ quạnh hiu bao tiếng khóc cười

        Bao vóc ngọc đi qua như một dây tơ lấp bụi

        Đêm thổn thức

        Đêm tình yêu

        Đêm ái ân

        Đêm mặn nồng chăn gối

        Lạnh lùng sương rơi!

 

        Vui cũng rơi nước mắt

        Buồn cũng khóc đắng cay

        Những son phấn,

        Lụa là,

        Những uy quyền phận mỏng

        Giòng tộc quạnh hiu,

        Đời đời ai thừa tự

        Một tiếng than vọng nghìn sau.

 

        Ngai vàng nay hoang phế

        Rêu lạnh cung son

        Những hoàng phi trôi vào quá vãng.

        Những đời vua cũng trôi vào quá vãng

        Người cũng trôi vào lãng quên       

 

        Tôi tình cờ qua đây

        Chạnh lòng trước tường thành rêu lạnh

        Những bia mộ buồn,

        Lá rơi,

        Tiếng chuông chùa công phu,

        Đánh thức giấc xưa

        Đánh thức những linh hồn tật nguyền

        Đánh thức một ký ức đắng cay hoài vọng

        Nén hương này tạm biệt kiếp nhân sinh.

 

              Nghĩa trang Thái Giám trong chùa Từ Hiếu - Huế

                                                      17.2.12

GIỚI THIỆU MỘT SỐ TÁC PHẨM
TRONG TẬP THƠ "ĐÊM TRẦM TÍCH" CỦA TRÚC LINH LAN


ĐÊM TRẦM TÍCH

 

Con chim thả cọng rơm vào trang thơ
Câu thơ ửng vàng mùa giáp hạt,
Tôi bắt gặp giọt sương long lanh ánh mắt,
Tình yêu từ đó bay lên.
Con trâu cõng tiếng sáo trên lưng,

Điệu buồn ly hương của người đi mở đất
Câu thơ hóa thành câu vọng cổ,
Một miền quê để lại sau lưng..
Con vạc thả ngang trời một nhịp song lang

Chèo khua sóng nổi niềm lau sậy,
Ai hò trên sông mênh mang đến vậy?
Tôi ôm đàn gẫy khúc ly tao.
Vạt phù sa, tràm đước đuổi nhau,

Đã xa lắc của thời áo bào, cung kiếm,
Dấu ngựa cha ông vọng từ quá khứ,
Xanh ngắt ngọn bần bông nở trắng ven sông

.

Câu ca dao rơi giữa đục - trong,
Con cò mẹ bay về miền cổ tích,
Con ong say giữa hương tràm tươm mật,
Đất nước mình đâu cũng vành vạnh vầng trăng.
Đất nước mình đâu cũng màu xanh,

Người lính biên phòng gom hết lên vai áo,

Đi suốt đường biên thấy quê mình đẹp quá,
Sóng biển xô bờ tím ngát mỗi hoàng hôn.
Tôi trải tim mình biếc cả mùa thơm

Theo tiếng sáo, cọng rơm vàng, phù sa, cánh cò của mẹ,
Mang câu dân ca, giọng  hò, điệu lý...
Theo chân người lam lũ đất phương Nam.

ĐỢI TÌNH


Gốc mai đã trỗ nụ vàng
Lời yêu đã hóa mây ngàn bay xa
Tóc xanh năm tháng nhạt nhòa
Ta làm kẻ đợi tình xa - quên về

HẠNH PHÚC


Chẳng có kỷ niệm gì trong ký ức đời chăng?
Ta mãi lang thang đi tìm hạnh phúc
Hạnh phúc như màu đám mây màu xám in trên dòng sông
Bồng bềnh cơn mưa trời chiều lấp lánh.
Trôi và trôi...trôi...
Ước mơ vàng như lá,
Mờ như sương.
Bình lặng như dòng chảy mãi không ngừng,
Tháng, năm, theo cánh gió trời đẩy đưa.
Trên đóa tình hạnh phúc.
Trên cụm tóc sương tìm được những gì,
Gói lại, vo tròn, ném đi.
Hạnh phúc ẩn chìm trong câu hát,
Em ơi - mùa thu.
Ta như gặp lại màu vàng cam trong tranh Levitan,
Chếnh choáng nỗi ước mơ đã từng đâm nhánh,
Trong gian phòng nơi đó chút hương đưa
Em ơi!
Về chưa?
Để suốt đời ta tìm kiếm,
Suốt đời ta lạc mất nhau.

 

26.7.06

 

LUNG LINH TÓC DÀI ƠI!

 

Viết tặng những người bạn của tôi.

Tóc dài ơi, tóc dài ơi!
Gợi tôi nhớ lại một thời trẻ trai,
Một thời ngắm tóc ai bay,
Mà nghe nhịp trái tim gầy xuyến xao,
Cái cò ngậm khúc ca dao,
Để tôi sải cánh hải âu đi tìm,
Trăng cong mày liễu bên thềm,
Đánh rơi câu hát "lìm kìm..." mà đau,
Biết rằng biển rộng, sông sâu.
Tình tôi vẫn nối nhịp cầu sang em,
"Trăm năm..." một cõi ưu phiền,
Nghìn đêm trăn trở với miền chiêm bao,
Lời yêu từ thuở ban đầu,
Vẫn còn nguyên vẹn với màu thời gian,
Một câu thơ, một tiếng đàn,
Chạm tay lên tóc - ngỡ ngàng...chạm yêu!
Lung linh sáng - lung linh chiều,
Lung linh tiếc nuối - lung linh tình buồn.

ƯỚC GÌ

 

Biển xô dạt đời em,
Theo từng cơn sóng dữ,
Một chuỗi đời mệt mỏi,
Bồng bềnh trong cô đơn!
Một vòng tay - một nụ hôn,
Em từng đêm khao khát,
Ước chi anh là con sông hát,
Đổ vào đ
i em yêu thương

 

27.7.06

SẮC THU PHAI

 

Chiếc lá xanh em giữ lại cho mình,
Vàng mùa thu đi rất khẽ
Nghiêng nghiêng chú chim sẻ,
Nhặt tìm nỗi nhớ.
Chiếc dù đen ai che, qua phố,
Của thời hẹn hò xưa.
Một thời hạnh phúc,
Một thời đón đưa.
Chiều ngả dài trong yên tĩnh,
Xiên qua mưa tà áo lụa mềm,
Rưng rưng vòm phố cổ,
Hàng sao già ru mưa.
Trời thu xanh,
Xanh ngắt màu lá tôi giấu trong chồng thư cũ.
Vô tình gió mở,
Giật mình!
Xanh đã tàn phai

 

 

 

TỪ SÔNG HƯƠNG

ĐỌC THƠ NGƯỜI SÔNG HẬU

Cảm nhận tập thơ Đêm Trầm Tích của Trúc Linh Lan

Võ Quê

 

 

 

Lâu không về miền Tây. Nhớ. Nao lòng. Có khi bần thần tự hỏi vùng đất phương nam vời vợi đó có cái tình chi mà cứ vương víu trong tâm thức mình? Nay có có dịp đọc tập thơ của một người nữ được sinh thành nơi miền Tây thân thuộc ấy lại càng cầm lòng không đậu, lại càng xui khiến mình viết vài dòng tâm tưởng gọi là thương nhớ miền Tây. Gọi là để nhớ một vài khoảnh khắc mình với Võ Minh Đường, Trúc Linh Lan với các bạn thơ Tây đô lang thang vỉa phố, thơ rồi thẩn đúng nghĩa phong trần, không câu nệ thân sơ. Trước tiên, Đêm Trầm Tích, bài thơ được lấy để đặt tên cho tập thơ của Trúc Linh Lan đã cho tôi một cái nhìn toàn cảnh  về miền sông nước xa xôi, diệu vợi kia với vô vàn thân ái. Từ trên cái nền chung được điều chuyển, bố cục bằng nhiều hình ảnh rất nam bộ, rất gợi của thanh, hương và sắc, tôi thấy có một Trúc Linh Lan hiện ra trong chứa chan tình, trong dào dạt cảm:

 

Tôi trải tim mình biếc cả mùa thơm
Theo tiếng sáo, cọng rơm vàng, phù sa, cánh cò của mẹ,
Mang câu dân ca, giọng hò, điệu lý...

 

Theo chân những người lam lũ đất phương Nam.

 

Đọc Đêm Trầm Tích hiểu sâu sắc thêm tấm lòng thơ của Trúc Linh Lan luôn gắn bó, yêu thương đất trời thiên nhiên phóng khoáng, luôn nâng niu cuộc sống phong phú, quý trọng từng con người chịu khó, chịu thương nhưng cũng rất hào hoa của xứ sở miệt vườn miền sông Hậu, mà nổi lên, quán xuyến hơn cả là hình tượng mẹ với những nỗi đời riêng chung, trắc ẩn, bao dung, nụ cười, nước mắt: Một ngày xin đừng đến (viết tặng mẹ), Đêm cuối năm với mẹ, Câu hát mẹ ru, Mẹ tôi, Đời mẹ dắt con đi, Nỗi nhớ của mẹ, Hàng cau quê mẹ...
Bên cạnh thiêng - liêng - mẹ cùng những đề tài khác mà Trúc Linh Lan phóng bút thành thơ, Tình Yêu trong Đêm Trầm Tích của Trúc Linh Lan cũng là một điểm nhấn cốt lõi, nhạy cảm đáng lưu tâm tìm đọc. Đọc để cùng san sẻ và chiêm nghiệm. Đọc rồi chợt ghi nhận; thì ra Trúc Linh Lan cũng bát - ngát - tình

 

Con chim thả cọng rơm vào trang thơ,
Câu thơ ửng vàng mùa giáp hạt,
Tôi bắt gặp giọt sương long lanh ánh mắt,
Tình yêu từ đó bay lên.

 

Từ đất đai, xứ sở tình yêu trai gái bay lên, nhưng đôi lúc cũng phải ngẩn ngơ kiếm tìm nhau trong từng không gian mùa thu:
- Thả tình theo câu thơ
Buồn theo chiếc lá rụng,
Vàng mùa thu mong chờ...
- Trên đóa tình hạnh phúc

Trên cụm tóc sương tìm được những gì..

 

đôi lúc còn làm kẻ đợi tình:

 

Tóc xanh năm tháng nhạt nhòa
Ta làm kẻ đợi tình xa - quên về
- Biết người đi sẽ không về nữa
Sao lòng ta cứ mãi đợi...ai về

 

"Độc ẩm" trong Chùm thơ xuân bốn bài tứ tuyệt là tâm trạng thật, giàu cảm xúc của Trúc Linh Lan. Người đọc dễ soi bóng mình với hình ảnh, câu chữ, suối nguồn rung động của nhà thơ. Và biết đâu cũng có người nghe câu "Hỏi ai" mà muốn làm tri kỷ trong bối cảnh đông tàn, xuân tới tràn trề thi tửu đầy khoái hoạt, nhã hứng:

 

Ta cầm chén  rượu trên tay

 

Hỏi ai tri kỷ cùng say với mình,
Chiêm bao nhớ, chiêm bao tình,
Câu thơ bỗng rớt nửa chừng tiếng yêu

 

Thảng thốt hay hy vọng? Hạnh phúc hay đớn đau trong "bỗng rớt nửa chừng tiếng yêu" kia? Điều ấy có lẽ riêng nhà thơ mới thấu hiểu ngọn ngành. Tôi chỉ mong Trúc Linh Lan cứ hồn nhiên yêu "một tình yêu lãng mạn", cứ thả hồn ung dung, bồng bềnh "Bồng bềnh một đời thơ" và Đêm Trầm Tích mãi lắng đọng nhưng lung linh những tứ tình đắm say giữa miền phù sa yêu dấu ấy:

 

Câu ca dao rơi giữa đục - trong
Con cò mẹ bay về miền cổ tích
Con ong say giữa hương tràm tươm mật
Đất nước mình đâu cũng vành vạnh vầng trăng

 

 

 

Huế, 07.9.2007   

 

 

IMG_0071

Nhà thơ Trúc Linh Lan viếng thăm nhà Công tử Bạc Liêu vào tối 4. 4. 2009.

Ảnh: Võ Quê