Print

HUẾ: GIỚI THIỆU TẬP THƠ TÌNH NGUYỄN MIÊN THẢO

Published Date
Written by Võ Quê
Hits: 3958

Nhà thơ Nguyễn Miên Thảo ký tặng bạn yêu thơ tác phẩm THƠ TÌNH.

        Vào lúc 19 giờ ngày 7.11.2013, tại Trung tâm văn hóa Phương Nam, 15 Lê Lợi, Huế đã diễn ra cuộc giao lưu, giới thiệu tập THƠ TÌNH NGUYỄN MIÊN THẢO (Nhà xuất bản Hội Nhà văn 2013) do Hội Nhà Văn Thừa Thiên Huế, Tạp chí Sông Hương, Tủ Sách Văn tuyển Sài Gòn phối hợp tổ chức. Chương trình đã giới thiệu các bài viết và phát biểu về tập THƠ TÌNH NGUYỄN MIÊN THẢO của nhà thơ Phạm Nguyên Tường, nhà văn Hồ Đăng Thanh Ngọc, nhà thơ Viêm Tịnh, nhà thơ Lê Ngọc Thuận… đồng thời các thân hữu tham dự cuộc giao lưu cũng đã trích đọc giới thiệu một số bài thơ trong  tập thơ này.

 

     “Tập thơ này in ra khá muộn, bởi Tụng (tên thật của Nguyễn Miên Thảo) làm thơ đã lâu từ hồi còn học Quốc Học ở Huế giữa những năm 1960, sau đó vào Sài Gòn làm văn nghệ (đăng thơ báo Văn), làm báo (Trình Bày, Sóng Thần)…

     Nhưng bây giờ thơ mới chính thức ra mắt vì hình như nhà thơ chưa bao giờ hành xử với cuộc đời một cách thật nghiêm túc như bao kẻ đứng đắn đạo mạo văn chương làm (hay giả bộ làm bên ngoài như vậy) nói chi thơ. Mà ngược lại, cứ xem cuộc đời là chuyến đi dài long bong phiêu lưu may nhờ rủi chịu nên cũng không xem thơ là một cứu cánh gì quá đáng lắm: “Anh trót sinh ra làm lãng tử/ Đa tình mà không biết điêu ngoa” (Thơ gửi vợ từ Huế…”

 (Trích Thay lời tựa GIỠN CHƠI CUỘC ĐỜI VÔ TẬN – Cao Huy Khanh)

BUỔI SÁNG UỐNG CÀ PHÊ Ở DINH ĐỘC LẬP


buổi sáng ra ngồi dinh Độc Lập
mộng bá đồ vương một chút chơi
tối về nằm mơ thấy Di Lặc
nghe suốt trần gian một tiếng cười

 

 

TỰ BẠCH 

 

Năm anh ba mươi tuổi

Ngỡ mình đi đúng đường

Giờ sắp tuổi lai hi

Mới biết mình lạc lối

 

Mười hai năm làm quan

Lòng luôn sao bức bối

Mười tám năm làm dân

Mới biết mình có tội

 

Mười tám năm làm thinh

Mười tám năm không nói

Em tặng một ngày xuân

Cuộc đời anh tươi rói

 

Chỉ cần nụ cười em

Cuộc đời anh đã khác

Chỉ cần được yêu em

Anh không còn đi lạc.

 

CÓ NGHĨA LÀ  XA CÁCH ĐỂ... YÊU THÔI

 
Nếu còn sống vài ba trăm năm nữa
Nhắc tên em ta vẫn bồi hồi
Tim vẫn đập rộn ràng trong ngực
Khi nghe em về một sáng mưa rơi

Biết đâu sẽ có người con gái khác
Làm tim ta đau như em bây giờ
Cũng có thể có người con gái khác
Chẳng bao giờ hiểu hết một nhà thơ

Những khát khao vẫn còn nguyên trai tráng
Vẫn còn nguyên nhịp đập trái tim cuồng
Cũng có thể một ngày hương tình ái
Sẽ không còn mua chuộc được ta chăng?

Nói chuyện xa xôi làm gì thêm mệt
Ta yêu em yêu cả đất cả trời
Ta yêu em có nghĩa là…xa cách
Có nghĩa là xa cách để… yêu thôi

Nếu rủi ro ta với em xa thật
Như bây giờ đang xa cách - sao đâu
Thôi ta hoá thành con ngựa đá
Cất vó một lần cho đến nghìn sau.

.

ĐÓA LẶNG THẦM  TỪ SÀI GÒN NGHE GIÓ SÔNG HƯƠNG

Người ta hái nụ tầm xuân

Anh xin hái đóa lặng thầm em thôi

Mặc ai muốn hái sao trời

Anh về cất giữ nụ cười tháng Giêng

Dù ai nói đảo nói điên

Anh ngồi tĩnh lặng hành thiền nhớ em

  

KHÔNG VỀ VỚI SÔNG HƯƠNG KHÔNG PHẢI ĐẤNG MÀY RÂU

      Tặng Lê Ngọc Thuận

 Bạn bảo “bất đáo Hương Giang phi hảo hán”

Gươm cùn, kiếm gãy hảo hán chi

Đầu thu ta sẽ về thăm Huế

Để được nhìn đôi mắt vương phi


Ta vốn kẻ hoang đàng chi địa

Yêu thì vô kể nhớ vô phương

Cuối đời còn một phương để nhớ

Mà lòng xao xác mãi không yên

 

Có lẽ ngày mai đi ở ẩn

Không bạn bè, không cả người thân

Nhớ em đó là điều chắc chắn

Thơ ta xin lót chỗ em nằm 

 

TỪ SÀI GÒN NGHE GIÓ SÔNG HƯƠNG

 

Từ Sài Gòn anh nghe gió sông Hương

Thổi tạt vào Thành Nội

Trưa nay em ngồi giặt áo

Nhớ về một cuộc tình buồn

Lòng trống rỗng chứa đầy hư vô

Mười ngón tay em hát

 

Ngọn lửa anh thổi vào tim em

Chắc chắn có một ngày nồi cơm sẽ chín

 

Anh muốn làm ngọn gió sông Hương

Giữa mùa hè oi bức

Thổi tạt giùm em nỗi muộn phiền

Thổi tóc em bay giữa thành quách cũ

 

Nhưng ngọn lá tình cờ như

môi hôn

Rơi vào nỗi nhớ

Mùa xuân

 

Có những lúc lòng em trống trải

Nỗi buồn vây kín thanh xuân

Em gõ bước giữa đêm khuya

một mình xa vắng

Thu bay

 

Từ Sài Gòn anh nghe gió sông Hương

Thổi tạt vào Thành Nội


(Trích trong THƠ TÌNH NGUYỄN MIÊN THẢO)

.


 

Nhà thơ Nguyễn Miên Thảo phát biểu giao lưu với thân hữu.

.

*

Ảnh: Que Vo