Print

AN NHIÊN

Published Date
Written by Võ Quê
Hits: 3445

 

 

Mùa xuân qua. Mùa hạ tới. Tháng ngày qua sao lòng tôi chùng xuống, Dửng dưng. Vô cảm. Không một trang viết nào được hoàn thành. Chẳng bài thơ nào tìm tới trên phím chữ đang háo hức chờ tôi gõ lên từng âm thanh buồn vui. Biết là vậy nhưng tôi an nhiên để mình như thế. Càng cố gắng vượt thoát trạng thái tình cảm ấy thì chỉ u ám thêm thôi.
Tôi chuyển mạch tình tôi theo hướng khác.

 

Ấy là thả lòng mình theo tiếng ve ngân trong mỗi tinh sương, trong ban trưa oi nồng khắc nghiệt. Ấy là chăm chút những nụ mầm mới nhú trong vườn nhà, trên từng vuông chậu nhỏ. Những bông hoa mười giờ hồng xinh. Đóa phượng kim ửng lên mừng nắng sớm. Cây ớt, cây cà, cây hành… tươi mươi lộc nõn. Chùm đăng tiêu đỏ thắm vắt mình lên khóm trang. Khóm trang cũng đang chuyển mình hiến dâng đời những đài hoa mới. Gió đưa gió đẩy bông trang, bông búp về nàng bông nở về anh…

 

Và thế là… Tôi nghe mình thanh thản dịu êm. Trong từng phút giây này tôi thấy mình đang hồi quang từng ký ức xanh. Liên tục trong nhiều đêm tôi có những giấc mơ đẹp và lành. Có khi em lặng lẽ ngồi trước hiên nhà nụ cười hiền, thánh thiện. Có khi tôi và em lang thang trên những con đường Huế đằm hương. Có khi em về bất chợt và cả nhà tíu tít hồn nhiên… Các con reo lên, gọi mẹ rất trẻ thơ như một thuở nào xa ấy. Ôi chao! Những giấc mơ giản đơn mà sao hạnh phúc cứ đong đầy lên trong dào dạt sóng lòng tôi.
Sự hiện hữu của em trong giấc mơ tôi cho tôi hiểu thêm về hai chữ an nhiên. Nhờ an nhiên tôi không còn sợ hãi, đớn đau về sự mất mát. Nhờ an nhiên tôi thấy hiểu và thương thế giới quanh mình. Bạn bè ngày một đông vui. Gương mặt bằng hữu thân sơ xa gần ngời lên ánh sáng của nhân hậu, trìu ái cho tôi cảm giác ấm nồng, không lẻ loi đơn độc. Nhờ an nhiên, trong cảnh một mình tuổi chiều bóng xế tôi vẫn thấy mình trẻ trung mỗi khi nghĩ, thương, nhớ em.

 

An nhiên! Tôi chờ em về trong giấc mơ tôi tinh anh!

Võ Quê

Huế, 10.5.2012

 

.
Ảnh: Hoa đăng tiêu vườn nhà. Que Vo