Print

“THƯƠNG QUÊ NHỮNG NỖI NIỀM” - Võ Quê

Published Date
Written by Võ Quê
Hits: 828

LỜI GIỚI THIỆU

“THƯƠNG QUÊ NHỮNG NỖI NIỀM”

     Nhà thơ Hoàng Bình sinh ngày 11.7.1943 tại Quật Xã, Cam Thành, Cam Lộ Quảng Trị. Đã từng học bậc tiểu học, trung học ở trường Cam Lộ rồi chuyển vào học trường Nguyễn Hoàng Quảng Trị. Năm 1969 là sinh viên sĩ quan Thủ Đức.

     Với tình yêu thơ vô hạn, ông đã tham gia sinh hoạt Câu lạc bộ thơ Cam Lộ. Tác phẩm của ông được tuyển chọn in Trong thi phẩm “Cụm hoa tình yêu” quy tụ nhiều tác giả, được xuất bản 2 năm một lần của Hội Thơ Tài Tử - Người Việt hải ngoại.

     Tình yêu quê hương là một trong các chủ đề chính của tập thơ MỘT ĐỜI RONG RUỔI (NXB Thuận Hóa, 2021). Với thi phẩm này, Hoàng Bình chỉ có một bài thơ về mẹ: “Nhớ Mẹ”. Một thôi, nhưng lại nhiều cảm xúc, thiêng liêng nguồn thương yêu của hiếu tử.  Từ Florida xa xôi, với nỗi nhớ da diết khôn cùng, Hoàng Bình đau đáu mở lòng thiết tha viết về mẹ, một hình ảnh mẹ giữa đời thường, đơn chiếc, nhân hậu, chịu thương chịu khó, dung dị… và chính nhờ hình ảnh ấy mà chiều sâu nộị tâm, nguồn xúc cảm chân thực của tác giả trong “Nhớ Mẹ” được tượng hình sinh động; gợi cho người yêu thơ Hoàng Bình cảm giác gần gũi, quý trọng với niềm thương:

Đường xa  muôn dặm - còn mong mãi

Trăng lạnh nhạt nhòa chốn đồng quê

Vắng bóng người qua cầu Bến Hải

Hiền Lương khép tuyến cha không về

.

Hai buổi quê nghèo – cảnh cháo rau

Thay chồng… mọi việc mẹ làm dâu

Mẹ già, cháu dại nương bóng mẹ

Mưa lạnh, thân đơn nắng dãi dầu

.

… Con vẫn là con của mẹ hiền

Con còn đi sương gió triền miên

Thời gian tuổi tác không dừng lại

Nhớ mẹ! Thương quê những nỗi niềm

(Nhớ mẹ)

    Theo dòng thời cuộc, nhà thơ Hoàng Bình sau khi rời Cam Lộ quê nhà đã đến nhiều nơi chốn, vùng miền, xứ sở. Những địa danh Sông Hiếu, Ba Lòng, Quảng Trị, Thạch Hãn, Thượng Lâm, Đá Bạc, Huế, Đà Nẵng, Hội An, Tiên Phước, Quế Sơn, Nha Trang, Phan Rí, Thủ Đức… được nhắc đến trong mỗi bài thơ đều thành những dấu tích, kỷ niệm đẹp, hiền và đôi khi buồn, đầy tâm trạng trong suốt cuộc đời rong ruổi của người thơ.

Có đất nào như đất Quảng Nam

Chiều còn nắng dội tối mưa chan

Đèo Le sương xuống – ngày heo hút

Biển rụng đầy sao – đêm Hội An

.

Giao Thủy mênh mông thảm cát vàng

Trưa về chát mắt nắng Hà Lam

Dằng co thế trận miền phong thử

Chốt đóng cheo leo tận Đá Hàm

(Dấu chân người lính)

     Một địa danh khác, thơ Hoàng Bình tái hiện sự éo le, khắc nghiệt, trắc trở của cuộc tình thời chiến nhưng cũng hy vọng một ngày tìm lại thời xanh:

Mười tám năm qua rồi em nhỉ

Mười tám năm chưa trở lại Nha Trang

Những chiều buồn… mây trắng dăng ngang

Anh lặng lẽ… vòm trời xanh biếc

.

Đâu phải anh vô tình với biển

Để thuyền xa bến vắng lỡ làng

Để tình em sương gió phũ phàng

Bởi lẽ ta chưa tròn duyên phận

.

… Về với Nha Trang hẹn có một ngày

Để nhìn bãi biển ngắm trời mây

Tìm lại em yêu thời son trẻ

Sóng gió vơi đi – biển lại đầy

(Tình biển)

     Hay với địa danh Phan Rí, mạch thơ Hoàng Bình thành lời mời gọi trữ tình của nàng Chiêm nữ:

Nếu một mai anh có về Ninh Thuận

Nhớ thăm em Phan Rí Tháp Chàm

Vương quốc xưa trong sương khói  mơ màng

Như tình em qua thời con gái

… Anh nhớ hãy về thăm Ninh Chữ

Biển quê hương Cà Ná lúc chiều hôm

Sóng nước dập dìu cảnh đẹp mê hồn

Chốn bình an cho thuyền về bến đậu

.

Nếu một mai anh có về Ninh Thuận

Nhớ thăm em Phan Rí Tháp Chàm

Vương quốc xưa trong sương khói mơ màng

Tình em đó cả đời người con gái

(Tình em… Phan Rí)

     Bước chân người thơ đôi khi vô định. Thiên nhiên cuốn hút nhịp đi. Em một thời qua đời anh nơi đâu, giờ đây thời gian đã thay màu:

Nhấp nhô con sóng xô bờ

Lao xao cát trắng

xóa mờ dấu chân

Tìm em tôi biết tìm đâu?

Dòng chim tăm cá

bạc màu thời gian

(Lang thang Mỹ Khê)

     Trên quê hương là vậy, nơi hải ngoại Hoàng Bình cũng nhiều lần làm lữ khách. Những nơi chốn ông qua đều gõ phím thành thơ, những bài thơ giàu hình ảnh, cảnh sinh tình, tình đan cảnh:

Trở lại Tampa miền đất ấm

Clear Water biển trong xanh

Cát trắng trải dài chờ hong nắng

Cầu tàu đợi sóng đứng chênh vênh

((Tampa)

.

Ai bảo Seattle trời không nắng

Ngày hè gắt gỏng lắm chao ơi

Đường loanh quanh trèo lên, trụt xuống

Phố xá nhấp nhô hố với với đồi

(Seattle (Washington)

.

Chiều về nghiêng nắng Vancouver

Xuôi ngược thuyền trôi chắng bến bờ

Khách du muôn hướng chừng xa lạ

Mà ta cũng tưởng lạc vào mơ…

(Vancouver – Canada)

      Những ngày sống xa quê Việt, tình hoài hương của Hoàng Bình được chuyển vào thơ. Đất và người. Thiên nhiên và tình tự dân tộc. Sự hòa quyện nhuần nhuyễn từ quá khứ đến hiện tại đan kết thành khối nhớ nhung, hoài niệm.

Một tấm tình quê – muôn dặm trường

Tháng ngày vời vợi cảnh tha hương

Đường xưa, lối cũ bao lưu luyến

Nhà vắng, vườn hoang những vấn vương

Bóng mẹ ngày càng thêm quạnh quẽ

Tóc con giờ cũng đã pha sương

Thời gian: Những sáng mong, chiều đợi

Con phải về thôi bên mẹ thương

(Tình quê)

.

Mấy chục năm rồi chưa gặp lại

Đường đời mỗi bước một dần xa

Lối xưa như đã quên hò hẹn

Chinh chiến tôi đi biệt quê nhà.

.

Bởi em… con gái miền Cam Lộ

Vừa mới nhắc tên đã chạnh lòng

Cái thuở thầm thương lời chưa ngõ

Ngùi ngùi nỗi nhớ một dòng sông

.

… Mấy chục năm rồi chưa trở lại

Biết bao dâu bể quảng đường xa

Lối xưa như vẫn còn duyên nợ

Mấy ai quên được chốn quê nhà

(Quê nhà)

     Đồng hành cùng tình yêu quê hương đất nước của thơ Hoàng Bình là tình yêu lứa đôi. Những bài thơ tình của ông gợi lên một tình yêu đẹp. Tình yêu đẹp bởi có hội ngộ, chia ly, nước mắt, nụ cười, khổ đau, hạnh phúc. Những buồn vui cứ đan xen để cuối cùng vẫn tìm thấy nhau trong tâm tưởng thủy chung dẫu có thể không chung một mái nhà:

Nhà em ở bên kia sông

Muốn qua thì phải lòng vòng đò đưa

Cuộc đời sáng nắng chiều mưa

Đò giang cách trở nên chưa hẹn hò

.

Tôi còn ấp ủ giấc mơ

Muốn qua bên ấy làm thơ tặng nàng

Em đã vội bước sang ngang

Nên tôi đành phải lỡ làng duyên thơ

.

… Ra đi chẳng nhắn một lời

Bên bờ tôi đứng chơi vơi tháng ngày

Chiều về mưa bụi, gió bay

Người xa xôi ấy có hay nỗi niềm

( Nỗi niềm dòng sông)

.

Áo trắng ngày nào lắm mộng mơ

Tóc dài thon thả - dáng ngây thơ

Nên chi hai đứa còn e lệ

Chỉ biết bâng khuâng – chỉ đợi chờ

.

… Bởi có thương nhau lòng mới hiểu

Quê người xứ lạ thấy chơi vơi

Chiều nay ai có về sông Hiếu

Gợi chút hương buồn trăng lẻ loi

(Ai về sông Hiếu)

.

Giây phút bên nhau đã hết rồi

Tôi còn nhớ Huế - Huế trong tôi

Hỏi em! Em có còn trong nớ

Nay đã đi xa - ở mô tồi?

.

… Mấy nhịp Trường Tiền – Cầu soi bóng

Mà nước dòng Hương chẳng lặng lờ

Trăng có chờ người thôn Vỹ

Hay lên Vọng Cảnh, bến đò thơ

(Nhớ Huế)

     Hai bài thơ tình sáng tác năm 2005, “Ngày về”  viết tại Nha Trang, “Men tình” làm ở Cam Lộ, “Sóng tình” năm 2009 từ Florida  phần nào khái quát mảng thơ tình của Hoàng Bình. Sự cách trở đằng Đông, đằng Tây. Bên này, bên ấy… chỉ thăng hoa cái nhớ, chỉ trào dâng nguồn yêu dấu:

Anh ở đằng Đông, em đằng Tây

Trời thu lớp lớp phủ sương dày

Trăng thu có chếch về phương ấy

Và ở bên này chênh bóng mây

.

… Lại phải xa nhau… hai nẻo đường

Phòng không chiếc bóng… lại tha hương

Bên kia em có tràn nỗi nhớ

Mà ở bên này ngập niềm thương

(Ngày về)

     Và mong khát khao đắm mình trong dào dạt men tình:

Men tình ta uống cạn

Cuộc tình còn đắm say

Yêu thương và chờ đợi

Hạnh phúc tháng năm đầy

.

Em ơi em là tất cả

Cho lòng ta ngất ngây

Khát khao và thương nhớ

Ấp ủ giấc mơ đầy

(Men tình)

     Men tình đã thế, sóng tình còn ngất ngây, khinh khoái hơn:

Sóng theo sóng… đến bạc đầu

Người thương người…

chẳng bạc đầu thời gian

Dẫu tình không trọn trăm năm

Lòng xin ghi dấu

kiếp tằm vương tơ

(Sóng tình)

     Với bút lực giàu năng lượng, tập thơ MỘT ĐỜI RONG RUỔI của nhà thơ Hoàng Bình còn nhiều mảng đề tài, nội dung phong phú, nhiều sắc màu khác nữa. Chúng tôi mong chính người yêu thơ sẽ tiếp cận thêm những điều mà lời giới còn chưa thể hiện trọn vẹn, đầy đủ.

     Mừng nhà thơ Hoàng Bình đã vượt lên những giới hạn không gian, thời gian để tứ thơ và suối nguồn thơ rất nhân văn mãi lung linh, thiết tha cùng cuộc sống. Mừng nhà thơ đã thoát ra khỏi những nghịch cảnh tử sinh của  chính mình cho tâm hồn luôn thanh thản an nhiên “một đời rong ruổi” hòa sắc, hòa thanh đồng hành trong từng cung bậc thi ca…

Phải qua cơn sóng dữ

Phải vượt ngàn dặm khơi

Phải tấm lòng chung thủy

Để có hạnh phúc đời

(Hạnh phúc)

 

Võ Quê

Huế, 8.8.2021.