Print

NHÀ THƠ LÊ TẤN QUỲNH

Published Date
Written by Võ Quê
Hits: 5575

 

Giới thiệu Nhà thơ Lê Tấn Quỳnh, hội viên Hội Nhà Văn Thừa Thiên Huế.

 

letanquynh

 

Họ và tên: Lê Tấn Quỳnh
Ngày tháng năm sinh: 08/01/1976
Quê quán: Vinh Phú – Phú Vang - Thừa Thiên Huế
Nơi ở hiện nay: 12/24 Trần Thanh Mại -phường An Đông– TP Huế

Đang công tác tại Tạp chí Sông Hương.

 
Các giải thưởng :

Giải nhất thơ Bút Mới báo Tuổi trẻ lần thứ nhất năm 1996.
Giải tư cuộc thi thơ Tạp chí Sông Hương 1997.
Tặng thưởng tác phẩm xuất sắc hàng năm của Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế 1998 (tập thơ Linh Ngọc).

“Thơ đối với tôi chỉ là một cuộc chơi , nhưng là một cuộc chơi lớn của một đời người. Chính vì vậy mà nhiều lúc nó theo đuổi tôi cũng như tôi theo đuổi
nó...”


Tác phẩm đã in:

Linh Ngọc (tập thơ) NXB Thuận Hoá - 1998.

Vông vang (tập thơ) NXB Thuận Hóa - 2009.

Những giỏ hoa của thời gian Năm Mặt Đặt Tên In chung: Đông Hà, Đặng Như Phồn, Lê Vĩnh Thái, Phạm Nguyên Tường. NXB Thuận Hóa 2011.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
.

 

 

 

 

 

 

 

 

Những giỏ hoa của thời gian tản văn, NXB Thuận Hóa 2013

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

***

Hoa của thời gian, hoa của con người

 ·        Hoàng Diệp Lạc

     Thời gian và hoa. Như cặp phạm trù mỹ học sung triệt lẫn nhau. Nếu không có hoa thì thời gian trở nên vô nghĩa. Nhưng thời gian là kẻ tòng phạm khiến đời hoa qua nhanh. Vì thế tôi gọi thời gian và hoa là cặp phạm trù mỹ học sinh triệt lẫn nhau. Thật ra, mọi vật đều chịu chung một quy luật như vậy cả, chỉ có điều, hoa là biểu tượng của cái đẹp, sự thăng hoa lộng lẫy của hành trình sống, như một bài học của thiên nhiên dạy cho đối tượng chiêm ngắm mà khản giả chính là con người phải biết chịu ơn của tạo hóa. Ngày nay để đáp lại hàm ơn đó người ta kêu gọi mọi người hãy bảo vệ môi trường. Đó là trực nhận và suy diễn của tôi khi nhìn nhan đề của tập tản văn Nhưng giỏ hoa thời gian của Lê Tấn Quỳnh, do nhà xuất bản Thuận Hóa ấn hành 2013, bìa và trình bày Thái Ngọc Thảo Nguyên, không chỉ là sự gợi tưởng đó, mời bạn đọc bước vào thế giới “Những giỏ hoa của thời gian” để nghe sự chia sẻ từ tấm lòng của tác giả. Lê Tấn Quỳnh được biết đến như một nhà thơ, anh đã có những thành công trong quá khứ: Giải Nhất thơ Bút mới do báo Tuổi Trẻ tổ chức năm 1996, giải Khuyến khích thơ Tạp chí Sông Hương năm 1998, cùng với những tập thơ: Linh Ngọc - 1998, Vông Vang - 2009 và tập thơ Năm mặt đặt tên, in chung 2011.

     Có thể nói tản văn của Quỳnh là tập hợp của những tính từ và hình ảnh của cuộc chuyển động giữa bầu trời xúc cảm bất định. Nơi vùng trời đó, như một khung vải trắng được căng lên theo từng trạng thái cảm xúc, Quỳnh tha hồ vung vãi những sắc màu của thiên nhiên để tạo nên từng tiết nhịp cho riêng mình.

     Đối tượng đi vào trong tản văn của Lê Tấn Quỳnh là những sự vật xung quanh nhản quan của tác giả hoặc một mảnh ký ức vừa thành hình, như: Cọng cỏ  bên sông, áng mây trắng tháng giêng, những cánh hoa suốt bốn mùa,... cho đến màu xanh của ngôi làng cổ, rồi mùa hoa lau bên bến sông, những sắc vàng của hoa chuỗi ngọc, sắc tím của bằng lăng, những đường cong của mái đò, đường chéo của cơn mưa trắng đục đất trời, những nét chấm phá của mùa lễ hội làm điểm nhấn cho xứ sở Thần kinh, những nò sáo dích dắc của sóng nước Tam giang ,... đôi khi sợi dây liên tưởng khơi dậy những hình ảnh trong tầng sâu của ký ức rồi gán vào hình ảnh của hiện thực qua tâm trạng và tài diễn đạt của tác giả đã cho người đọc những câu thơ trong tản văn: “Chiếc lá cũng như những cái vẫy tay của thời gian”, hay những lúc cảm xúc dâng trào, mà chủ nhân của nó không kìm lại được, không hướng sự dâng trào theo dẫn dắt của lý tính để rồi nó bùng lên thành đám cháy, thành cơn bão: “Đám sương cuối cùng cũng qua đi và thay vào đó là những tia nắng long lanh đến bất ngờ. Nắng dường như cũng không đủ cái nồng ấm sau khi men qua lớp sương dày đặc ấy, tiếp tục đi qua những tán cây rậm để đến với chúng tôi là những đám pháo - bông - nắng lung linh đủ màu”

     Bên cạnh thành quách rêu phong, những phiên chợ trần gian là những cơn mưa ngút ngàn đã dẫn dắt tác giả vào mê cung của nổi buồn: “Cái dầm dề của cơn mưa cứ níu trải lòng ta xuống. Nỗi buồn nào có bất chợt hiện ra rồi cũng sẽ thoắt biến đi... chỉ còn lại tiếng mưa thanh thản trong hoài thai nỗi nhớ...”

     Tản văn đầy chất thơ của Quỳnh như lời tự sự của anh với từng vùng đất mà bước chân anh đã ngang qua. Kể cả trong những giấc mơ hư ảo của cuộc đời, Quỳnh bất giác thấy mình: “Chẳng còn là ta nữa trong cơn lất phất ngổn ngang gam trời lồ lộ. Có thứ men rượu nào đủ say như men mưa Huế.”  Chỉ tiếc một điều, trong cơn say ấy, người say thường lặp đi lặp lại những ngữ ngôn khiến độc giả nghĩ tác giả như lạc vào cánh rừng của từ láy mà chưa tìm được lối ra. Hay có thể đó là phong cách của tác giả để nhấn nhá làm đậm thêm nỗi buồn vốn dĩ đã chực chờ quanh ánh mắt người thơ.     Cũng như trong “Cung oán ngâm khúc” của Nguyễn Gia Thiều từ láy được sử dụng rất tài tình và có tỉ lệ xuất hiện khá nhiều trong tác phẩm, đặc biệt là những từ láy biểu cảm về âm thanh. Thực ra, với tranh phong cảnh những danh họa rất kiệm màu trên mỗi tác phẩm. Người ta thường chia trên khung vải thành những điểm vàng, và nhắc nhở chúng ta nên thả vào những điểm vàng một cách tiết kiệm từng vệt son cảm xúc. Đọc tản văn của Lê Tấn Quỳnh, mới thấy rằng, “Những giỏ hoa thời gian“ chính là hoa của dòng sông, hình ảnh dòng sông đã xuất hiện rất nhiều trong tản văn của Lê Tấn Quỳnh. Đó là dòng Hương giang mà Quỳnh đã soi bóng, nơi đã hình thành ký ức và tính cách của tác giả. Hoa của thời gian chính là cái đẹp mà tạo hóa đã ban cho con người. Quỳnh như muốn nhắn nhủ với độc giả hãy quý mến thiên nhiên, quý mến từng giỏ hoa trong ký ức bất tận, những giỏ hoa trong cuộc sống này.

H.D.L

Những ngày sau cơn bão Nari, 10/2013

THƠ LÊ TẤN QUỲNH * THƠ LÊ TẤN QUỲNH * THƠ LÊ TẤN QUỲNH

CẢM THỨC

Cảm thức chừ lêu nghêu bươn bả

Phấn hoa từng nét cong

Nơi lời ru tức mình ngộp thở

Quày quả trận cười úng ngập gió sông

 

Câu ca dao nối dài chân dung Việt

Kỷ nguyên em đưa đẩy cuồng đông

Cái hơi hớm của loài người đa mang tiễn biệt

Cớt nhả lên xanh bãi xanh đồng

 

Em đi qua cái giật mình hiếm muộn

Vẫn còn tức tưởi như không.

 

MỘT DÒNG XANH

 

Giọt nước mắt mảnh chai vuốt cái nhìn lờ lững

Mưu mô xa xỉ tạp mùn

Sau chuỗi đàn bà khao khát vỡ

Cái rùng mình ba bảy sống lưng

 

Người rồi còn một không gian dẹp

Nơm nớp niềm điêu ngoa

Nơi người đàn bà không quen không biết

Hái gió xuôi sông buông tiếng khóc oà

 

Người rồi còn một dòng xanh để thở

Ngút ngàn nay rơi rớt ngút ngàn qua...

 

HUN HÚT

 

Những hun hút trong tôi nằm dài kẻ chỉ

Lên sự cong cớn mùa màng

Giọt mồ hôi buôn chuyện người qua chợ

Phố lâu rồi cắm cúi đò ngang

 

Phố lâu rồi rỉ rêu trắc trở

Xoáy tõm mình đì đạch trò chơi

Lơ mơ trước đám tàn-tro-ra-rả

Hoá trăng trên giấc đá tìm người

 

Phố luôn tan tầm dấu xe khấp khểnh

Lạc nhau hoài hờ hững lạc nhau trôi...

 

THỜI GIAN

 

Những cánh tay vuốt mùa ra trên tuổi

Cuối phì nhiêu nhợt nhạt đồng bằng

Sau dòng cây rưng rức mở

Thời gian khấp khởi bước qua sân

 

Hạt mùa đông lịm dần khe cửa nhớ

Rối lên cơn gió buổi bời bời

Có cái gì sau màu vôi vồn vã

Mảnh sân già thâm thấm nắng như trôi

 

Mùa chúm chím len vào trong mắt lạ

Cứ hỏi mua mơ mộng chuyện người

 

VỠ

 

Trong mây khói vẽ nên vết lá

Lạnh nhạt xanh bầm túa ứa tôi mua

Chợt vỡ mảng tay người thất bát

Bật dậy tro than rao bán ngần ngừ...

 

Nức nở lưng trời quên sau chấp chới

Dấm dẳng con đường vạch dọc vạch ngang

Nghe có tiếng rơi đâu trong lòng bạn

Hấp hối tìm lên đâu đấu rộn ràng

 

Xa xăm gì xé cơn quá lứa

Những gì đôi chân bất bại trên đời

Người rơm rớm trái tim xanh ngắt

Thở lên ngày như những vết vôi...

 

 

DỊ MỘNG

 

Với ngón tay nào vẽ lên ngoại ô dị mộng

Lấy nỗi buồn đem thắt chỉ sông

Sự chia ly của bờ môi tấp tểnh

Ném bùn non qua qua ngái ngủ chập ngừng

 

Ta khoác áo xanh đi trong chớp

Học nói tên mình với những nốt câm

Ngày đang hoá kén từ đâu dưới đất

Mà đêm nhói về phía phố xa xăm

 

Hắt lên cỏ tiếng rơi bụ bẫm

Mộng mị như gạch vỡ nhọc nhằn

Trên những cổng thành ngẫm nghĩ

Rồi chìm đâu mất trong trăng.

 

MỘT MÌNH

 

Với chiếc trường kỷ đặt lên phía tim u uất

Người lăn dài quẫy đạp mùa đông

Tiễn đưa chi cuộc chơi âm bản

Vừa buồn vui lũ tuổi gánh gồng

 

Chẳng có gì vẫn hồn nhiên rét mướt

Vẫn hồn nhiên đi vồn vã tóc mòn

Đã kịp nói đâu những suy tư đuối sức

Với những hạt ngày rơi bệt xuống chân

 

Trong hoang phế bỗng khát lên sự sống

Khát tiếng gọi nhau ơi ới phân vân

Chạy hụt hơi còn xa xưa ngọn cỏ

Từng vạch lên nhau những vết tím bầm...

 

LÊ TẤN QUỲNH

 

-----------

Ảnh trên cùng: Lãng Hiển Xuân


Tư liệu:

Đọc "Vông vang" của Lê Tấn Quỳnh - Hành trình của ảo giác hoa - Hoàng Diệp Lạc

http://tapchisonghuong.com.vn/index.php?main=newsdetail&pid=4&catid=18&ID=1665&shname=D-c-Vong-vang-cua-Le-Tan-Quynh-Hanh-trinh-cua-ao-giac-hoa

Trang thơ Lục bát Lê Tấn Quỳnh

http://lucbat.com/home.php?lan=v&id=lbtuchon&code=1548

 

.

 

Từ phải: Lê Tấn Quỳnh, Võ Quê, Nguyễn Tuấn, Lê Vĩnh Thái, Minh.

.

Võ Quê & Lê Tấn Quỳnh