Joomla 1.7 NivoSlider developed by NewJoomlaTemplates in collaboration with best web hosting reviews and ratings.
Print

TRANG THƠ ĐỖ TƯ NGHĨA

Giới thiệu tác phẩm Đõ Tư Nghĩa hiện đang định cư tại Đà Lạt.

 

 

 

TRANG THƠ ĐỖ TƯ NGHĨA

 

 

             MỘT ĐÔI KHI TÔI MUỐN

 

Một đôi  khi tôi muốn
tìm giữa cuộc đời
một tâm hồn bạn hữu
để cùng cười khi vui
để cùng khóc khi buồn
nhưng dường như khó quá
Một đôi khi tôi muốn
khoét tim tôi mở ra ngàn cánh cửa
cho cuộc đời vào ra
nhưng tại sao
cửa hồn tôi vẫn đóng
lỗi tại tôi
hay tại cuộc đời?
Một đôi khi tôi muốn
ngủ thật yên những đêm
vì cuộc đời là con dao nhọn
vẫn cắt hồn tôi
thành những miếng ngon lành
Một đôi khi tôi muốn
hồn tôi như nắm tro
để tôi vãi tung ra
bốn phương trời
theo gió...
Một đôi khi tôi muốn
em đến thăm
góc tối của hồn tôi
sâu như mấy tầng địa ngục
một lần thôi
dù chỉ một lần.

Đà Lạt, 1983

 

 

NẾU PHẢI TÌNH YÊU

 

 

Nếu phải vẽ tình yêu

Tôi sẽ vẽ

Một chiếc nôi đong đưa

một chiếc võng êm

một rừng cây xanh chim hót.

 

Nếu phải vẽ tình yêu

tôi sẽ vẽ

một vườn cây thơm quả ngọt

một dòng sông xanh

một con suối thì thầm...

 

Nếu phải vẽ tình yêu

Tôi sẽ vẽ

một ánh trăng mơ trên đồi gió

và hai mái tóc đang bay-

Ôi , sợi tóc của người yêu

Ôi , ánh trăng của ngàn kỷ niệm !

 

Nếu phải vẽ tình yêu

tôi sẽ vẽ một cung đàn

ngân lên tiếng tơ say

ôi , cung đàn tình yêu

ngân vang

ngàn thế kỷ !

 

Nếu phải vẽ tình yêu

tôi sẽ vẽ đôi chim

mớm cho nhau chút mồi nho nhỏ

để qua đi cơn đói của cuộc đời.

 

Nếu phải vẽ tình yêu

tôi sẽ vẽ hai con nai

đang nhìn nhau

dưới ánh trăng bên bờ suối

chẳng muốn nói gì

vì quá đủ-cho nhau

 

Nếu phải vẽ tình yêu

tôi sẽ vẽ

những đôi mắt

những đôi môi

những đôi mắt êm như nhung

những đôi môi ngọt như mật ong

và mềm như lá cỏ.

 

Nếu phải vẽ tình yêu

tôi sẽ vẽ

những ngón tay đan nhau

như những sợi len

để đan cho tình yêu áo ấm

giữa những mùa đông

cuộc đời.

 

Nếu phải vẽ tình yêu

tôi sẽ vẽ

một bầu trời xanh

một bờ cát trắng

một bình minh

rực sáng ở chân trời...

 

Ôi , nhưng làm sao tôi vẽ được Tình Yêu

khi bàn tay tôi vụng về

khi sắc màu hữu hạn

mà Tình Yêu

là một cõi Vô Cùng !

 

Dalat

17.XII 1983

 

 

GỞI SAO VỆ NỮ

  

Biết bao lần

đứng dưới trời khuya

tôi vẫn thấy em

đăm chiêu

vóc hạc gầy thao thức.

 

Cả vũ trụ và con người đã ngủ

bởi đâu

em còn thức một mình.

Đêm đã khuya

sương mù lạnh ngắt

em tìm gì giữa khoảng bao la ?

một trái tim ?

một lẽ đời ?

một giọt nước từ suối nguồn sự thật ?

một thiên đường đã lạc mất bao năm ?

 

Hỡi em - vì sao Vệ nữ

em còn thao thức đến bao giờ ?

em còn tìm kiếm đến bao giờ ?

trên nẻo đường gió bụi

gai đời rạch nát bàn chân

nhưng - lạ thay

niềm tin vẫn cứ đổ đầy

con mắt sáng !

 

Hỡi em - vì sao Vệ Nữ

hãy chúc phúc cho tôi

hãy chúc phúc cho em

cho những ai

vẫn tìm kiếm suốt cuộc đời

với con mắt sáng - cô đơn

trên cuộc hành trình vô hạn.

 

Dalat.1983

 

 

----------------------------------------------------------

NHÌN LẠI

Sau 24 năm, đọc lại vẫn thấy rất đỗi ngậm ngùi.

Suốt một đời tìm kiếm, đã thấy được cái chi?

 

 trái tim?

Một lẽ đời?

Một giọt nước của sự thật ?

Mộthiên đường đã lạc mất?

 

Trên mặt đất này, có biết bao vì sao Vệ Nữ,

tìm kiếm suốt đời, với “con mắt sáng cô đơn” !

Cho nên, chúc phúc cho những vì sao ấy, cũng là chúc phúc cho mình.

Bởi, phải chăng, cuộc tìm kiếm vẫn mãi là vô hạn?

17. 7. 2007. ĐTN.

 

 

GỞI BEETHOVEN

 

 

A portrait by Joseph Karl Stieler, 1820


 

Hỡi Beethoven

hỡi con chim họa mi vĩ đại

anh dâng đời tiếng nhạc

nhưng hỡi ơi

đôi tai anh

chẳng còn nghe khúc nhạc của đời! *

 

Có định mệnh nào khốc liệt?

Có số kiếp nào gian truân?

Hỡi Beethoven

Ai đã giữ chân anh lại với cuộc đời **

nếu không phải là Nghệ thuật -

dòng sữa đã nuôi anh

như vú mẹ hiền?

Có phải cuộc đời đã giẫm lên anh

lên trái tim máu chảy?

Có ai yêu cuộc đời hơn anh?

Có ai phụ bạc anh hơn chính cuộc đời?

 

Như dòng suối bình yên sau cơn bão táp

trong tấu khúc Pastorale

Tâm hồn anh đã chảy miên man

hát lên bài ca

chào cuộc sống.

 

Hỡi Beethoven-hỡi con chim họa mi vĩ đại

Cuộc đời anh như tấm gương soi

cho hết thảy những tâm hồn nghệ sỹ.

Giữa sấm sét điên cuồng

anh đứng thẳng

như Everest uy nghi

ngàn năm

sừng sững giữa cuộc đời. 

 

 

ĐTN. 1983.

 

 

*  Khi tiếng tăm của ông bắt đầu vang dội, thì ông gần như bị điếc. Một nhạc sĩ mất đi đôi tai, quả là bi kịch!

** Nhiều lần vì quá tuyệt vọng, Beethoven đã muốn tìm đến cái chết, nhưng chính niềm đam mê nghệ thuật đã giữ chân ông lại với cuộc đời.

 

________________________________

 

GHI CHÚ VỀ BÀI THƠ BEETHOVEN

 

Đối với tôi, Beethoven là biểu tượng đẹp nhất của người nghệ sĩ : gồm đủ cả tài năng, nhân cách và  hào khí của người nghệ sĩ đích thực. Beethoven không bao giờ khuất phục, luồn cúi trước cường quyền. Sử sách viết rằng, ông luôn từ chối chơi đàn cho những “ lỗ tai trâu” – cho dẫu đó là cái tai của các quân vương & giới quyền quý.

 

30. 6. 2007. ĐTN.

___________________________________


 

 

 Copyright © 2008 - 2013 Võ Quê All rights reserved.